Thời gian

Tài nguyên dạy học

Các ý kiến mới nhất

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CS10.flv Minh_oi_Ha_Van.mp3 Hay_ve_Cam_Thi_Cac__Xuan_TrieuThao_Ngan.mp3 1738000169822040.flv 1738000169822040.flv 728.jpg SM_TCVT.flv THAM_QUAN_DONG_THAP.flv Hinhnenhoahongxanh.jpg Duy_Quang__Binh_Ca_1_.mp3 Coloriykim2000.gif Chen_ruou_Vo_Thuong.flv 0003.gif Dieu_Buon_Phuong_Nam.mp3 003a.gif HON_DI_ANH__Tho_SAO_MAI_.flv Duy_Duy_Nghe_doc_tho_Han_Mac_Tu.mp3 141.gif 350.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    TIN BÁO MỚI

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Tản Văn >

    28 - NỢ VAY

    Với tất cả những lý do chính đáng để được kiêu hãnh trong tuổi mộng mơ , tôi may mắn được nhận . Nhưng một sai sót lớn nhất trong thời gian đó đến ba mươi năm sau tôi mới hiểu ra , đó là thản nhiên quay lưng trước một tấm chân tình ! Tôi và anh đều nghèo , gia đình hai bên ở cách nhau gần ba mươi cây số. Nhưng chúng tôi thường gặp nhau bởi công việc . Anh mộc mạc vạm vỡ gần như quá thiệt thà với vóc dáng của trai nam bộ trong những năm 1988 . Nhưng anh có một đặc tính không giống những thanh niên cùng lứa là yêu tôi với một sự kiên nhẫn đến lạ kỳ ! Những chuyến đi công tác Hà Nội hay CamPuChia về anh đều có quà cho tôi ; khi là cái khăn choàng lớn để sau này đắp cho con ; khi là vài hộp kem UB thoa mặt . Hơn hết anh chưa bao giờ quên sưu tầm những tập thơ mới của Hồ Xuân Hương hay thơ Tản Đà về tặng tôi . Sau này tôi mới biết , hầu như anh thường bán một nửa chế độ nhu yếu phẩm của thời kỳ bao cấp dành cho cán bộ hành chánh để làm vui lòng tôi . Bù lại , tôi hẹn hò gặp anh vào những buổi trực đêm để tôi được khoe khoang tài xuất khẩu thành thơ của mình . Với tôi , lúc đó không phải làm vậy để đáp trả công cán tình cảm của anh mà là sự phách lối khoe mẽ của một cô gái đẹp , thông minh ! Tôi bao giờ cũng thích thú khi nghe anh chân tình tán thưởng và nhẹ nhàng tự hào với bạn bè khi có dịp đứng bên cạnh tôi trong những buổi sinh hoạt , hội nghị . Hơn ba năm , anh chưa bao giờ giận hờn tôi dù tôi cả trăm lần giẫy nẫy làm khó anh với những duyên cớ không đâu , dù tôi cũng rất yêu quý anh ! Nhưng sau ngày hoàn thành nhiệm vụ cơ yếu bên đất bạn CamPuChia , anh về quê mời cha mẹ anh đến gặp cha mẹ tôi tính chuyện cưới xin, tôi mới bất ngờ nhận ra là tôi không thể làm vợ anh . Tôi chưa từng có người bạn trai khác , tôi cũng chưa từng quên anh những lúc anh đi công tác dài ngày . Với cái tuổi hơn hai mươi , không hiểu sao tôi lại mong được anh mãi yêu tôi và chăm sóc tôi như thế , sống chung một nhà là chuyện tôi không bao giờ nghĩ tới . Tôi không hiểu anh nghĩ gì trước sự từ chối quyết liệt không rõ lý do của tôi . Tôi chỉ thấy anh buồn với đôi mắt lặng lẽ . Hơn sáu tháng sau , anh vẫn bền bỉ tặng cho tôi những tình cảm nhẹ nhàng đầm thấm với niềm tin vô bờ bến , và tôi đã vô cùng tàn nhẫn nói với anh một câu :

    - Anh nói đi , em phải làm sao để anh đừng thương em nữa ?

    Anh nhìn tôi với sắc mặt không thay đổi :

    - Em cắt tóc ngắn đi , anh sẽ bỏ em !

    Tôi ngu ngốc vui mừng nắm bắt cơ hội . Nửa giờ sau, anh vẫn còn đứng nguyên vị trí đó để chờ tôi quay lại với mái tóc ngắn củn cỡn và bó tóc bóng dầy dài gần một mét đã rũ rượi rời khỏi tấm lưng thon thiếu nữ của một thời anh yêu quý !

    Hơn một năm sau , vợ anh là một phụ nữ trùng tên với tôi và đẹp hơn tôi với mái tóc dài óng mượt . Mười năm sau , tôi gặp lại anh trong một buổi đưa con đi công viên . Gần ba mươi năm sau tôi được anh là chánh văn phòng tỉnh ủy tiếp đón tôi tại nhà khách tỉnh ủy ... Trong bối cảnh nào , tôi cũng luôn nhận được ở anh một cử chỉ đôn hậu ân cần với ánh mắt đượm buồn không một lời trách móc : anh vẫn luôn yêu em !

    Hôm nay , mỗi ngày tôi chăm sóc mái tóc của mình với hy vọng trả nợ cho anh , dù đã muộn ! 72_500


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Tuyết Hằng @ 15:20 07/10/2015
    Số lượt xem: 57
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Không dừng lại