Thời gian

Tài nguyên dạy học

Các ý kiến mới nhất

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CS10.flv Minh_oi_Ha_Van.mp3 Hay_ve_Cam_Thi_Cac__Xuan_TrieuThao_Ngan.mp3 1738000169822040.flv 1738000169822040.flv 728.jpg SM_TCVT.flv THAM_QUAN_DONG_THAP.flv Hinhnenhoahongxanh.jpg Duy_Quang__Binh_Ca_1_.mp3 Coloriykim2000.gif Chen_ruou_Vo_Thuong.flv 0003.gif Dieu_Buon_Phuong_Nam.mp3 003a.gif HON_DI_ANH__Tho_SAO_MAI_.flv Duy_Duy_Nghe_doc_tho_Han_Mac_Tu.mp3 141.gif 350.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TIN BÁO MỚI

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Tản Văn >

    02 - MỘT ĐÊM

                         Đang là mùa gì … tôi đâu còn tâm trí để quan tâm . Chỉ biết trời đang mưa rả rít , bên ngoài tối mù mịt , cây cối , phố sá ướt sẩm … tôi cuộn mình kín trong chăn vẫn nghe lạnh bứt rứt . Phải chi … ừ , phải chi mưa thật to , gió thật mạnh , bảo tố càng tốt … để vạn vật xung quanh ngã nghiêng oằn oại , rên xiết xót xa … để tôi được nhìn thấy và an tâm rằng tôi đang ấm cúng và  hạnh phúc hơn tất cả ? Không như thế , thì trong êm ả rỉ lạnh của đêm nay đã tàn nhẫn tra tấn tôi trong nổi nhớ nổi thương , nổi hoài vọng mơ hồ về một bóng hình . Không có gì là lạ ,nếu như cảm xúc này đến với tôi sớm hơn … khoảng hai mươi năm trước thì tôi sẽ bất chấp mưa gió … Mà không , nó lại đến với tôi vào lúc này . Vào cái lúc mà “ gái một con trông mòn con mắt “- một thời của tôi đã không còn nữa . Vậy mà , nét son trẻ thẹn thùng sao cứ cuống quýt trong lòng khi nghe tiếng chuông điện thoại reo giòn. Anh nghe nè … ừa tôi thích nghe câu này , thích nhất là được nghe tim mình đập rộn ràng sau câu trả lời tưởng như rất bình thường đó . Sau khi chúc nhau một ngày vui , cảm xúc lắng đọng lại thành một dòng điện nhẹ nhàng chạy râm ran trong nụ cười ánh mắt . Mọi thứ xung quanh tươi tắn hơn , thằng con của mình cũng dễ thương hơn và công việc cũng hấp dẫn hơn …

    Yêu ! Cảm xúc này gọi là yêu ? Rồi thì sao chứ ? Anh vẫn ở đâu đâu , vói mấy lần tay cũng chưa chạm được . Thỉnh thoảng anh chụp hình cháu ngoại gởi qua cho mình xem rằng nó đeo ông như sam , còn mình thì thằng con trai cũng đang đến tuổi đòi vợ … Hai gánh hai đầu nhùng nhằng cứ cười sằn sặc đòi ông đòi mẹ … Còn tôi đêm nay , trong cơn se lạnh tôi biết đòi ai cái mình cũng muốn được cười hỉ hả . Tôi co rúm mình trong nhức nhối khi bóng dáng anh chợt thoáng qua , một hơi ấm huyền thoại chạy ran trên da thịt … tôi bừng tỉnh bật ngồi dậy … tôi đã ngủ đâu ? Tôi thở hắt ra mệt mõi . Cái lần nhận được tình yêu coi như là đầu tiên đến với tôi , bất ngờ như là mơ và lãng mạn như là thơ này , sao mà vày vò tôi nhiều đến như thế . Nó thần kỳ đến đổi tôi không mong nó đến sớm hơn , vì lúc này đây tôi mới cảm nhận được rất nhiều , rất nhiều cái gọi là yêu sau những tổn thương , những mĩa mai , cay đắng mà tôi phải mất hơn hai mươi năm mới tích cóp được để vun đắp chính tôi hôm nay . Và cũng chính vì thế mà cảm giác thích bảo tố của tôi trong đêm nay cũng mạnh mẽ bất chấp hơn … và cũng xót xa dữ dội hơn …

    Để rồi , khi chồm được đôi mắt nhìn ra cửa sổ tôi mới nghe một ánh trăng ngu ngơ mắc võng một câu thơ xa xưa : Gió đưa trăng thời trăng đưa gió , trăng lặn rồi gió biết đưa ai …

    Thì ra mưa đã tạnh từ lâu !

     

                                                               SAO MAI


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Tuyết Hằng @ 18:39 08/07/2015
    Số lượt xem: 46
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Không dừng lại