Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Trương Chi

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Tuyết Hằng (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:12' 08-07-2015
Dung lượng: 57.5 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Tuyết Hằng (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:12' 08-07-2015
Dung lượng: 57.5 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Trương Chi - Mỵ Nương
Ngày xưa, có một ông quan thừa tướng sinh được người con gái tên là Mỵ Nương, nhan sắc tuyệt trần. Nàng ở cấm cung trong ngôi lầu cạnh bờ sông. Bấy giờ có một chàng trai con nhà thuyền chài tên là Trương Chi, ngày ngày đến thả lưới kiếm ăn trên khúc sông đó. Chàng ta thường buông lưới, vừa hát. Tiếng hát rất hay, khiến cho Mỵ Nương ở trong lầu xao xuyến say mệ Một dạo, Trương Chi đi đánh cá ở khúc sông khác. Không được nghe tiếng hát, Mỵ Nương sinh ra sầu nãọ Nàng bồn chồn trông đợị Tiếng hát vẫn vắng lặng và nàng bắt đầu ốm.
Thừa tướng vội cho mời các lương y đến xem mạch, bốc thuốc. Thuốc uống đã nhiều mà bệnh Mỵ Nương vẫn không chuyễn. Sau thừa tướng hỏi dò những người hầu hạ Mỵ Nương, mới biết là con mình ốm tương tự Các lương y khuyên thừa tướng cho gọi anh lái đò đến. Trương Chi được mời đến thăm Mỵ Nương. Chàng ta đội chiếc nón lá che mất khuôn mặt mình. Mỵ Nương năn nỉ mãi, phải ra lệnh, Trương Chi mới ngả nón rạ Nhưng khi nhìn thấy mặt Trương Chi, Mỵ Nương vỡ mộng, vì Trương Chi xấu xí quá. Nàng cho chàng ra về, và từ đó không còn yêu hình bóng Trương Chi nữạ Về phần Trương Chi, từ khi trông thấy Mỵ Nương xinh đẹp, chàng ta thầm yêu nàng. Chàng tủi cho thân phận nghèo bèn của mình, buồn chân không thiết gì ăn làm ăn nữạ Chàng hát: Kiếp này đã dở dang nhau, Thì xin kiếp khác, duyên sau lại lành. Trương Chi mang mối tình hận mà chết vì tương tự Một dạo sau không ai còn nghe tiếng chàng hát trên sông nữạ Mỵ Nương lại nhớ tiếng hát, hỏi ra mới biết anh dân chài đã chết. Mỵ Nương sai đắp cho chàng một nấm mộ caọ Nhưng lạ thay, khi đào mộ lên, thịt xương Trương Chi đã tan rửa, duy chỉ có trái tim biến thành một khối ngọc sáng long lanh. Mỵ Nương sai người mang khối ngọc đẽo một cái ly nước. Một hôm, Mỵ Nương cầm chén rót nước, thì lạ thay, hình ảnh người đánh cá chèo thuyền hiện lên chậm chậm xoay quanh trong lòng chén. Tức thì tiếng hát năm xưa cũng văng vẳng như than, như trách. Mỵ Nương chạnh lòng nhớ lại mối tình đã quạ Một giọt nước mắt của nàng rơi xuống chén và tự nhiên chén ngọc tan ra thành nước.
Ngày xưa Trương Chi sống cô đơn Lênh đênh với con đò giữa dòng sông sâụ Khách qua nơi đây mấy kẻ hay Cuộc đời anh nghệ sĩ giọng tiêu ngàn sầụ Ngày tháng trôi qua đi như vô tự Ngờ đâu cung cấm Mỵ Nương Từng đêm nghe cung tiêu tha thiết canh thâu Như rót vào tim bao nhiêu nỗi buồn vô bờ.
Mỵ Nương say mê ốm tương tư Khi nào vắng con đò thấy đời bơ vợ Những đêm trăng thanh tiếng thở than Từ dòng sông qụanh vắng vọng lên lầu vàng. Vì quá thương con nên cha Nương Truyền cho quân lính tìm gặp Trương Chi trên sông kiạ Đem đến bên cung Cho mắt Mỵ Nương trông thấy mặt người nàng thương.
ĐK:Nhưng Trương Chi xấu trai hơn người, Hỡi Mỵ Nương ơi ! Nên yêu thương phút thành mây khói, biến tan đi rồị Trương Chi ơi ! Đắng cay cho chàng vỡ mộng vì đâụ Nên quyên sinh xác nằm lây lất trong chốn rừng sâụ
Tủi thân Trương Chi số vô duyên Nên tim chết đi rồi biến thành Ngọc Châụ Xót thương tim kia nay Mỵ Nương Bèn tìm viên ngọc quý tiện chung dùng trà. Nào có ai hay trong chung kia hình Trương Chi bóng đò hiện lên như bao đêm xưạ Đau xót cho ai thương tiếc tình duyên Nên nát ngọc vì lệ rơị
Ngày xưa, có một ông quan thừa tướng sinh được người con gái tên là Mỵ Nương, nhan sắc tuyệt trần. Nàng ở cấm cung trong ngôi lầu cạnh bờ sông. Bấy giờ có một chàng trai con nhà thuyền chài tên là Trương Chi, ngày ngày đến thả lưới kiếm ăn trên khúc sông đó. Chàng ta thường buông lưới, vừa hát. Tiếng hát rất hay, khiến cho Mỵ Nương ở trong lầu xao xuyến say mệ Một dạo, Trương Chi đi đánh cá ở khúc sông khác. Không được nghe tiếng hát, Mỵ Nương sinh ra sầu nãọ Nàng bồn chồn trông đợị Tiếng hát vẫn vắng lặng và nàng bắt đầu ốm.
Thừa tướng vội cho mời các lương y đến xem mạch, bốc thuốc. Thuốc uống đã nhiều mà bệnh Mỵ Nương vẫn không chuyễn. Sau thừa tướng hỏi dò những người hầu hạ Mỵ Nương, mới biết là con mình ốm tương tự Các lương y khuyên thừa tướng cho gọi anh lái đò đến. Trương Chi được mời đến thăm Mỵ Nương. Chàng ta đội chiếc nón lá che mất khuôn mặt mình. Mỵ Nương năn nỉ mãi, phải ra lệnh, Trương Chi mới ngả nón rạ Nhưng khi nhìn thấy mặt Trương Chi, Mỵ Nương vỡ mộng, vì Trương Chi xấu xí quá. Nàng cho chàng ra về, và từ đó không còn yêu hình bóng Trương Chi nữạ Về phần Trương Chi, từ khi trông thấy Mỵ Nương xinh đẹp, chàng ta thầm yêu nàng. Chàng tủi cho thân phận nghèo bèn của mình, buồn chân không thiết gì ăn làm ăn nữạ Chàng hát: Kiếp này đã dở dang nhau, Thì xin kiếp khác, duyên sau lại lành. Trương Chi mang mối tình hận mà chết vì tương tự Một dạo sau không ai còn nghe tiếng chàng hát trên sông nữạ Mỵ Nương lại nhớ tiếng hát, hỏi ra mới biết anh dân chài đã chết. Mỵ Nương sai đắp cho chàng một nấm mộ caọ Nhưng lạ thay, khi đào mộ lên, thịt xương Trương Chi đã tan rửa, duy chỉ có trái tim biến thành một khối ngọc sáng long lanh. Mỵ Nương sai người mang khối ngọc đẽo một cái ly nước. Một hôm, Mỵ Nương cầm chén rót nước, thì lạ thay, hình ảnh người đánh cá chèo thuyền hiện lên chậm chậm xoay quanh trong lòng chén. Tức thì tiếng hát năm xưa cũng văng vẳng như than, như trách. Mỵ Nương chạnh lòng nhớ lại mối tình đã quạ Một giọt nước mắt của nàng rơi xuống chén và tự nhiên chén ngọc tan ra thành nước.
Ngày xưa Trương Chi sống cô đơn Lênh đênh với con đò giữa dòng sông sâụ Khách qua nơi đây mấy kẻ hay Cuộc đời anh nghệ sĩ giọng tiêu ngàn sầụ Ngày tháng trôi qua đi như vô tự Ngờ đâu cung cấm Mỵ Nương Từng đêm nghe cung tiêu tha thiết canh thâu Như rót vào tim bao nhiêu nỗi buồn vô bờ.
Mỵ Nương say mê ốm tương tư Khi nào vắng con đò thấy đời bơ vợ Những đêm trăng thanh tiếng thở than Từ dòng sông qụanh vắng vọng lên lầu vàng. Vì quá thương con nên cha Nương Truyền cho quân lính tìm gặp Trương Chi trên sông kiạ Đem đến bên cung Cho mắt Mỵ Nương trông thấy mặt người nàng thương.
ĐK:Nhưng Trương Chi xấu trai hơn người, Hỡi Mỵ Nương ơi ! Nên yêu thương phút thành mây khói, biến tan đi rồị Trương Chi ơi ! Đắng cay cho chàng vỡ mộng vì đâụ Nên quyên sinh xác nằm lây lất trong chốn rừng sâụ
Tủi thân Trương Chi số vô duyên Nên tim chết đi rồi biến thành Ngọc Châụ Xót thương tim kia nay Mỵ Nương Bèn tìm viên ngọc quý tiện chung dùng trà. Nào có ai hay trong chung kia hình Trương Chi bóng đò hiện lên như bao đêm xưạ Đau xót cho ai thương tiếc tình duyên Nên nát ngọc vì lệ rơị
 






Các ý kiến mới nhất