Chào mừng quý vị đến với website của ...
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
29 - HÔN ĐI ANH
Hôn đi anh – hôn đi rồi sẽ hiểu
Dấu son hoang gắn nhẹ nét môi hờ
Hơi ấm đó chắc chiu từ hư ảo
Vòng tay đầy run rẩy một thoáng mơ .
Vẫn chấp nhận gục đầu vào hoang lạc
Trói chân nhau trong xiềng xích đam mê
Ta ngơ ngác nghe lồng tim bung vỡ
Mạch máu khô từng giọt não nề …
Hôn đi anh trần gian đang mời sống
Thân thể nào chẳng ngấm chút men cay
Đừng giật mình nhìn nhau dò hỏi
Dấu chân xưa đang nứt nẻ từng ngày
Hôn đi anh , đôi ta là khách trọ
Nhịp đắng này rung động đến bao lâu ?
Xin khép cửa trả đời về quá khứ
Để tin rằng mình không thể thiếu nhau . . .
Hôm qua , có người hỏi Sao Mai : một bài thơ với những câu từ , ý tứ già dặn thấu đáo cảm xúc như thế , tại sao lại có thể được viết ra từ ngòi bút của cô gái mười sáu tuổi ? Sao Mai cũng nghe như có sự trêu chọc không thể chối bỏ trong câu nói đó ; vâng , cảm xúc cuồn cuộn của những cụm từ đầy kinh nghiệm , từng trãi đã đưa câu thơ vụt trưởng thành .. chỉ có tác giả mới hiểu căn nguyên . Cái thuở " lấy chồng từ thuở mười ba , đến năm muời tám thiếp đà năm con ... " chắc gì đã có được những rung cảm khao khát yêu như bài thơ HÔN ĐI ANH này ! Nhưng , đứa con nào được sinh ra mà không cần thai nghén ? Sao Mai lúc đó , không có kinh nghiệm tình yêu để tích cóp cảm xúc , nhưng những mẫu chuyện và những tứ thơ của bà Chúa Thơ Nôm Hồ Xuân Hương trong học đường đã hấp dẫn Sao Mai , không chỉ sự hóm hỉnh một lời hai ý vừa tục vừa thanh của bà mà còn ẩn ý sự chua xót số phận má hồng của mọi thời đại . Bà không rên xiết nổi đau thân phận bằng từ ngữ yếu đuối bi lụy , bà khóc cho sự cay đắng nhân tình bằng cách tô vẽ giá trị nhân văn " văng vẳng tai nghe tiếng khóc chồng, nín đi kẻo thẹn với non sông ... " hay " nghìn vàng khôn chuộc dấu bôi vôi ! "
Sao Mai ngưỡng mộ bà , không có nghĩa ép bà phải vuột bỏ hết những tầm thường khao khát được sống , được hưởng thụ trần tục của con người để xót xa hóa thánh cho người đời ca tụng . Dù trong thơ bà không đau đáu cho riêng mình một quyền lợi nào , nhưng Sao Mai không tin bà không thể không dịu dàng ấp ủ một ước mơ thầm kín là được cọ má vào tình yêu một lần , được gạt bỏ hết những định kiến khắc khe của người đời để đưa chân vào ngưỡng cửa gối chăn . Sao Mai yêu tính cách của bà và nỗi lòng của cô gái mười sáu tuổi trong tôi bất chợt gào lên : HÔN ĐI ANH !
Mọi người có thể không tin xuất xứ của bài thơ này nhưng Sao Mai là vậy đó !

Nguyễn Thị Tuyết Hằng @ 15:22 07/10/2015
Số lượt xem: 72
- 28 - NỢ VAY (07/10/15)
- 27 - CHUYỆN NGÀY XƯA (07/10/15)
- 25 - XIN HÃY LÀ TÔI ! (07/10/15)
- 25 - TÌNH YÊU HUYỀN THOẠI ! (07/10/15)
- 24 - BỮA TIỆC TRẦN (07/10/15)
Các ý kiến mới nhất